Lời nói đầu:Kevin Warsh, ứng viên Chủ tịch Fed của Trump, vừa công bố kế hoạch "thay đổi chế độ" toàn diện tại Ủy ban Ngân hàng Thượng viện Mỹ ngày 21/4/2026: xóa bỏ forward guidance, thu hẹp bảng cân đối, đổi mới đo lường lạm phát và phối hợp với Bộ Tài chính. Những gì ông nói có thể tác động đến mọi lớp tài sản trên toàn cầu.
Ngày 21/4/2026, Kevin Warsh trình bày trước Ủy ban Ngân hàng Thượng viện Mỹ và phác thảo một chương trình nghị sự không kém gì cuộc cải cách triệt để nhất kể từ thời Paul Volcker. Đây là những gì thực sự diễn ra và tại sao nó quan trọng với cả thị trường tài chính toàn cầu.

Phiên điều trần không bình thường
Cục Dự trữ Liên bang Mỹ (Fed) sắp có chủ nhân mới. Nhiệm kỳ của Chủ tịch Jerome Powell kết thúc vào ngày 15/5/2026, và người được Tổng thống Donald Trump đề cử để kế nhiệm là Kevin Warsh, cựu thành viên Hội đồng Thống đốc Fed từ năm 2006 đến 2011. Ngày 21/4/2026, Warsh xuất hiện trước Ủy ban Ngân hàng, Nhà ở và Đô thị Thượng viện để trả lời các câu hỏi chất vấn, và những gì ông trình bày đã nhanh chóng thu hút sự chú ý của giới tài chính toàn cầu.
Đây không phải là một phiên điều trần xác nhận thông thường với những câu trả lời ngoại giao mang tính chiếu lệ. Warsh trình bày một chương trình nghị sự cải cách triệt để: một khuôn khổ lạm phát hoàn toàn mới, bộ dữ liệu đo lường khác, chấm dứt thực hành “định hướng kỳ vọng” vốn là xương sống truyền thông chính sách của Fed nhiều năm qua, thu hẹp bảng cân đối khổng lồ và phối hợp chặt chẽ hơn với Bộ Tài chính. Đi kèm với tất cả những điều đó là một hàm ý không thể nhầm lẫn: nhiệm kỳ của Powell để lại “di sản sai lầm chính sách.”
Khi một ứng viên Chủ tịch Fed có khả năng lên nắm quyền trong vài tuần tới phát biểu như vậy trước Thượng viện, mọi nhà đầu tư, trader và nhà phân tích chính sách đều có lý do để chú ý.
“Lạm phát là sự lựa chọn”: Lời buộc tội nặng nề nhất trong lịch sử Fed
Trong số tất cả những tuyên bố của Warsh tại phiên điều trần, câu phát biểu “inflation is a choice” (lạm phát là sự lựa chọn) có lẽ là đòn tấn công sắc bén nhất nhằm vào di sản của Fed dưới thời Powell.
Theo tường thuật của PBS News, Warsh đã phát biểu trong phần mở đầu: “Quốc hội giao cho Fed nhiệm vụ đảm bảo ổn định giá cả, không có ngoại lệ, không có biện hộ, không có tranh luận và cũng không có sự than thở. Lạm phát là sự lựa chọn, và Fed phải chịu trách nhiệm về điều đó.”
Để hiểu trọng lượng của tuyên bố này, cần nhìn lại dòng thời gian chính sách. Tháng 8 năm 2020, khi lạm phát đang chạy ở mức 1,72%, Fed đã chính thức thông qua khuôn khổ mới mang tên FAIT (Flexible Average Inflation Targeting, tức Nhắm mục tiêu Lạm phát Trung bình Linh hoạt). Bản chất của FAIT là cho phép lạm phát vượt ngưỡng mục tiêu 2% trong một khoảng thời gian để bù đắp cho giai đoạn lạm phát thấp trước đó.
Các nhà hoạch định chính sách muốn “thêm một chút lạm phát.” Nhưng điều họ nhận được là một làn sóng lạm phát kéo dài nhiều năm, đẩy giá cả tích lũy tăng từ 25 đến 30% trên hầu hết các nhóm thu nhập trong dân cư Mỹ.
Theo phân tích của Hội đồng Quan hệ Đối ngoại (CFR), Warsh là người chỉ trích FAIT từ khi khuôn khổ này còn đang được xây dựng. Ông ủng hộ việc trở lại mục tiêu lạm phát 2% cứng nhắc và kêu gọi đánh giá lại toàn diện cách đo lường lạm phát. Lập luận của ông không chỉ mang tính kỹ thuật: bằng cách định danh lạm phát là “lựa chọn của Fed,” ông đang cáo buộc thể chế này đã phạm sai lầm chủ quan, có thể tránh được, từ đó giáng mạnh vào uy tín của Powell và toàn bộ ban lãnh đạo Fed từ 2020 đến nay.
Thông điệp chính trị đằng sau điều này cũng không kém rõ ràng: Warsh đến Washington không phải để bảo tồn di sản của người tiền nhiệm. Ông đến để xây dựng lại từ nền móng.
Một cuộc đổi ngôi mang tầm vóc lịch sử
Warsh mô tả khoảnh khắc này là “thời điểm có hệ quả quan trọng nhất đối với nền kinh tế Mỹ và đối với thể chế Fed kể từ cuối thập niên 1970.” Đây không phải lời hoa mỹ ngoại giao, đây là một tuyên bố địa vị: ông đặt mình ngang hàng với những tên tuổi đã làm thay đổi căn bản lịch sử chính sách tiền tệ Mỹ là Paul Volcker, Alan Greenspan và Ben Bernanke.
BabyPips đã mô tả Warsh như “người cải cách kiêm diều hâu lạm phát,” nổi tiếng từ thời còn là Thống đốc Fed khi bỏ phiếu phản đối vòng nới lỏng định lượng thứ hai (QE2), với lý luận rằng chính sách tiền tệ phi thông thường mang theo rủi ro lạm phát dài hạn nghiêm trọng. Lập trường đó của ông từ 15 năm trước nay đang được lịch sử xem là đúng theo một nghĩa nào đó.
Lịch sử cho thấy các cuộc thay đổi chế độ chính sách tại Fed thường đến qua hai kênh: các thay đổi quy định làm dịch chuyển dòng chảy vốn, và sự thay đổi căn bản trong cách diễn giải dữ liệu. Warsh đang báo hiệu cả hai cùng một lúc. Điều này có nghĩa là đường cong lãi suất kỳ hạn sẽ phải định giá lại xung quanh một khuôn khổ diễn giải hoàn toàn mới mà thị trường chưa từng biết đến kể từ thời Bernanke.
Công cụ lãi suất hay bảng cân đối: Ai được hưởng lợi?
Đây là luận điểm chính sách tiền tệ sắc sảo nhất Warsh đưa ra tại phiên điều trần, và nó chứa đựng một tầm nhìn về công bằng kinh tế mà ít Chủ tịch Fed nào từng nói trắng ra như vậy.
Theo Warsh, công cụ lãi suất truyền tải qua toàn bộ nền kinh tế thực: từ lãi suất thế chấp nhà, khoản vay mua xe, vốn vay cho doanh nghiệp nhỏ, thị trường thuê nhà, tiền thưởng, giờ làm việc, quyết định sa thải và tuyển dụng, tất cả đều chịu ảnh hưởng. Công cụ bảng cân đối, ngược lại, truyền tải chủ yếu qua giá tài sản tài chính, có nghĩa là nó mang lợi ích không cân xứng cho 50% dân số có sở hữu tài sản tài chính, đặc biệt là tầng lớp 1% giàu nhất. Nửa còn lại của dân số Mỹ, khoảng 170 triệu người, không sở hữu bất kỳ tài sản tài chính nào.
Đây là lần đầu tiên một ứng viên Chủ tịch Fed định hình lại bộ công cụ chính sách tiền tệ dưới góc độ công bằng phân phối chứ không chỉ hiệu quả vĩ mô. Thông điệp ngầm là rõ ràng: Fed dưới thời Warsh sẽ ưu tiên lãi suất như công cụ chính, trong khi bảng cân đối sẽ thu hẹp, và những ai đặt cược rằng Fed sẽ tiếp tục bơm tiền qua tài sản tài chính như trong kỷ nguyên QE có lẽ cần đánh giá lại vị thế của mình.
Bảng cân đối: “Chính sách tài khóa trong vỏ bọc tiền tệ”
Bảng cân đối của Fed hiện đang ở mức khoảng 6,6 nghìn tỷ USD. Warsh gọi quy mô này là “chính sách tài khóa dưới danh nghĩa tiền tệ” vì Fed hiện sở hữu một lượng nợ Chính phủ lớn hơn nhiều thành phần khác của thị trường tài chính cộng lại.
Điều đặc biệt quan trọng là Warsh không chỉ muốn thu hẹp bảng cân đối mà còn muốn điều phối quá trình này với Bộ trưởng Tài chính Scott Bessent. TradingKey phân tích rằng động thái này gợi nhớ đến “Hiệp ước 1951” lịch sử giữa Fed và Bộ Tài chính, trong đó đặt ra ranh giới rõ ràng cho phạm vi can thiệp của ngân hàng trung ương vào thị trường trái phiếu.
Citadel Securities mô tả cách tiếp cận này là “chiến lược QT-đổi-lấy-cắt-lãi-suất”: Fed cắt giảm lãi suất ngắn hạn để kích thích nền kinh tế thực, đồng thời thu hẹp bảng cân đối để ngăn tài sản tài chính tiếp tục bong bóng. Đây là chế độ thanh khoản hoàn toàn mới mà hầu hết các vị thế đầu tư hiện tại chưa được định giá phù hợp.
Từ góc độ thực tế, điều này có nghĩa là nhà đầu tư có thể chứng kiến lãi suất ngắn hạn giảm trong khi lợi suất trái phiếu dài hạn tăng, khi Fed không còn mua vào trái phiếu dài hạn để giữ chúng ở mức thấp như các năm QE trước đây. Đây là điều thị trường chưa quen với việc định giá.
Cái chết của Forward Guidance: Những phiên họp ồn ào hơn sẽ xuất hiện
“Forward guidance,” hay “định hướng kỳ vọng,” là thông lệ của Fed khi thông báo trước về dự kiến đường đi lãi suất để thị trường có thể điều chỉnh. Dưới thời Powell, điều này đi kèm với “dot plot,” biểu đồ chấm thể hiện kỳ vọng lãi suất của từng thành viên FOMC, cùng với thông lệ tổ chức họp báo sau mỗi một trong tám cuộc họp FOMC hàng năm.
Warsh phê phán mô hình này một cách khá thẳng thắn. Theo ông, chính forward guidance đã khóa chân Fed vào những dự báo không còn phù hợp, buộc họ phải duy trì lập trường chính sách lỗi thời lâu hơn cần thiết trong giai đoạn 2021 đến 2022 khi lạm phát bùng phát. Reuters cho rằng Warsh đang cam kết thực hiện “thay đổi chế độ trong điều hành chính sách” và ưu tiên việc “tìm kiếm sự thật hơn là lặp đi lặp lại.”
Trên thực tế, điều này có nghĩa là trong kỷ nguyên Warsh, các cuộc họp FOMC sẽ ồn ào hơn với những bất đồng thực sự, biên bản cuộc họp sẽ gọn và trung thực hơn thay vì được mài giũa để tạo đồng thuận bề ngoài, và thị trường sẽ phải định giá nhiều bất định hơn xung quanh mỗi quyết định chính sách. Một phân tích cũng lưu ý rằng Warsh cũng chưa cam kết duy trì quy tắc tám cuộc họp báo mỗi năm, mặc dù ông không bác bỏ hoàn toàn việc họp báo.
Thước đo lạm phát mới: Khi giá thịt bò và giá dầu không còn quyết định lãi suất
Một trong những cải cách kỹ thuật quan trọng nhất của Warsh liên quan đến cách Fed đo lường lạm phát. Ông đề xuất thay thế chỉ số Core PCE hiện tại bằng các chỉ số “trimmed mean” (trung bình cắt ngọn), loại bỏ những biến động giá cực đoan ở hai đầu phân phối, từ đó phản ánh xu hướng lạm phát cơ bản thực sự của nền kinh tế thay vì bị nhiễu bởi những cú sốc bên ngoài như giá dầu, giá thịt bò hay trứng.
Tại phiên điều trần, Warsh giải thích: “Câu hỏi không phải là sự thay đổi giá một lần do địa chính trị hay nguồn cung gây ra là bao nhiêu. Những chỉ số tôi ưa thích là những chỉ số cắt bỏ tất cả rủi ro đuôi, tất cả các mục một lần, và hỏi xem sự thay đổi giá cả tổng quát có đang tạo ra hiệu ứng bậc hai trong nền kinh tế hay không.” Ông cũng đề xuất một dự án dữ liệu lớn kết hợp khu vực công và tư nhân để nắm bắt xu hướng giá theo thời gian thực tốt hơn.
Ý nghĩa thực tiễn là gì? Theo phân tích của Bank of America, nếu sử dụng phương pháp trimmed mean, lạm phát hiện tại trông mềm hơn đáng kể: thước đo trung bình cắt ngọn 12 tháng của BofA đứng ở mức 2,3% (trung bình) và 2,8% (trung vị) tính đến tháng 2/2026, so với Core PCE ở mức 3%. Trong khi đó, dữ liệu BLS cho thấy lạm phát tổng thể tháng 3/2026 nhảy lên 3,3%, chủ yếu do giá năng lượng tăng vọt 12,5% vì cuộc chiến Iran. Core CPI chỉ tăng 0,2% trong tháng, tức 2,6% so với cùng kỳ năm trước.
Dưới khuôn khổ mới này, cú tăng giá dầu do chiến tranh sẽ bị cắt ra khỏi tính toán lạm phát cơ bản, cho phép Fed có thể biện hộ cho việc cắt lãi suất ngay cả khi dầu thô đang leo thang. Đây chính xác là cơ chế có thể kéo dài chu kỳ tín dụng mà nhiều nhà phân tích đang theo dõi.
Năng suất AI và câu hỏi 660 Tỷ USD
Warsh không ngẫu nhiên được gọi là “Chủ tịch Fed am hiểu AI nhất trong lịch sử.” Ông tuyên bố tại phiên điều trần: “Tiềm năng tăng trưởng kinh tế của Mỹ đang tăng lên ngay khi chúng ta đang ngồi đây. Phía cung của nền kinh tế đang thay đổi mạnh mẽ.”
Luận điểm của ông dựa trên làn sóng đầu tư AI đang diễn ra với quy mô chưa từng có. Năm 2026, chỉ riêng năm công ty AI lớn nhất của Mỹ là Microsoft, Alphabet, Amazon, Meta và Oracle đã cam kết chi từ 660 đến 690 tỷ USD cho cơ sở hạ tầng, gần gấp đôi mức năm 2025. Con số này tương đương hơn 2% GDP của Mỹ và tập trung phần lớn vào chip AI, trung tâm dữ liệu và mạng lưới điện toán.
Lập luận của Warsh là nếu làn sóng đầu tư này tạo ra bước nhảy vọt thực sự về năng suất, giống như cuộc cách mạng công nghệ thập niên 1990, thì lạm phát giảm hoặc thậm chí giảm phát sẽ trở thành rủi ro thực, và Fed có lý do để cắt giảm lãi suất chủ động thay vì phản ứng sau khi dữ liệu đã xác nhận. Ông trích dẫn một tiền lệ thời Greenspan, khi Chủ tịch Fed huyền thoại này đã giữ lãi suất thấp dù kinh tế tăng trưởng nóng, vì ông nhận ra từ dữ liệu phi truyền thống rằng năng suất đang tăng vọt.
Tuy nhiên, không phải ai cũng đồng ý với góc nhìn này. Chủ tịch Fed Cleveland Beth Hammack cảnh báo rằng năng suất cao hơn thực ra có thể đẩy lãi suất trung tính lên cao hơn, tức là nền kinh tế có thể chịu đựng được lãi suất cao, ngược lại hoàn toàn với điều mà chính quyền Trump muốn. Bản thân Warsh cũng tại phiên điều trần tỏ ra thận trọng hơn trong phát biểu công khai: “Tôi tự tin hơn về việc cải thiện sản lượng hơn là về thời điểm những hiệu ứng đó sẽ đến được thị trường lao động.”
Đồng đô la, Bessent và kế hoạch tái cân bằng thương mại
Warsh gọi đồng đô la Mỹ là “chốt chặn của nền kinh tế toàn cầu.” Nhưng đi kèm với định nghĩa đó là một tín hiệu chính sách quan trọng khi ông nhận xét rằng Fed “độc lập trong lòng chính phủ, không độc lập với chính phủ.”
Cụm từ đó không phải lời trả lời né tránh. Nó phác thảo một triết lý rõ ràng về quan hệ giữa ngân hàng trung ương và chính phủ: Fed hoạt động theo quy trình và ủy thác của riêng mình, nhưng trong khuôn khổ tổng thể của quản trị quốc gia, không phải như một ốc đảo hoàn toàn biệt lập.
Giới quan sát tài chính quốc tế chỉ ra rằng Warsh, Bộ trưởng Bessent và cố vấn kinh tế Stephen Miran đang xây dựng một khuôn khổ phối hợp nhằm quản lý sự mất giá của đồng đô la theo hướng có kiểm soát, để giảm mức định giá cao của USD và khôi phục khả năng cạnh tranh thương mại cho Mỹ mà không từ bỏ địa vị đồng tiền dự trữ toàn cầu.
Đây là một mục tiêu đầy mâu thuẫn nội tại, và nhiều nhà kinh tế học xem nó như thử thách chính sách phức tạp nhất mà bộ tứ này sẽ phải đối mặt.
Không có CBDC, nhưng Stablecoin vẫn là người chiến thắng
Tại phiên điều trần, nghị sĩ Bernie Moreno hỏi thẳng về tiền kỹ thuật số của ngân hàng trung ương (CBDC). Warsh trả lời một cách trực tiếp khi tuyên bố rằng “Fed không có quyền phát hành CBDC và đó sẽ là lựa chọn chính sách tồi.” Ông cam kết sẽ không để Fed theo đuổi CBDC trong thời gian ông lãnh đạo nếu được xác nhận.
Tuy nhiên, điều thú vị hơn là điều Warsh nói tiếp theo: ông thừa nhận tài sản kỹ thuật số đã trở thành một phần cấu thành của hệ thống tài chính Mỹ. Không phải CBDC, không phải tiền nhà nước, mà là stablecoin tư nhân.
Thực tế là hầu hết stablecoin lớn đều được neo với đồng đô la, và chúng đang mở rộng việc sử dụng đô la trên toàn cầu theo cách không cần Fed phải làm gì cả. Viện Peterson về Kinh tế Quốc tế (PIIE) lưu ý rằng trong khi Trung Quốc đang nỗ lực với e-CNY, stablecoin đô la Mỹ đang âm thầm lan rộng khắp các thị trường mới nổi, gia cố địa vị dự trữ của đô la theo cách gián tiếp.
Đây là điểm bất cân xứng mà nhiều nhà đầu tư chưa định giá đầy đủ: Fed không cần cạnh tranh với khu vực tư nhân trong lĩnh vực digital. Fed chỉ cần đứng sang một bên và để stablecoin tiếp tục mở rộng tầm với của đồng đô la ra thế giới.
Bức tranh chính trị: Một cuộc xác nhận không êm thấm
Bất chấp nội dung chính sách quan trọng, phiên điều trần của Warsh diễn ra trong bầu không khí căng thẳng chính trị giữa 2 đảng. Phe Dân chủ thống nhất phản đối đề cử, chủ yếu vì lo ngại về tính độc lập của Fed khi họ cho rằng Warsh sẽ phục tùng áp lực cắt giảm lãi suất từ Nhà Trắng. Thượng nghị sĩ Elizabeth Warren gọi ông là “con rối” của Tổng thống. Warsh phản bác thẳng thắn: “Tôi sẽ là một tác nhân độc lập nếu được xác nhận.”
Theo Al Jazeera, thách thức thực sự đến từ trong nội bộ Đảng Cộng hòa. Thượng nghị sĩ Thom Tillis của tiểu bang Bắc Carolina, người ủng hộ Warsh về năng lực, tuyên bố sẽ không bỏ phiếu xác nhận cho đến khi Bộ Tư pháp chấm dứt điều tra hình sự đối với Chủ tịch Powell liên quan đến dự án cải tạo trụ sở Fed ở Washington. Ủy ban Ngân hàng Thượng viện có 13 thành viên Cộng hòa và 11 thành viên Dân chủ. Nếu Tillis giữ cam kết, tỷ lệ bỏ phiếu sẽ là 12 - 12, đủ để chặn đề cử tại Ủy ban.
Đây là nút thắt chính trị thực sự quyết định liệu Warsh có kịp nhậm chức trước khi nhiệm kỳ của Powell kết thúc vào ngày 15/5/2026 hay không.
Ý nghĩa với nhà đầu tư và thị trường toàn cầu
Nhìn từ góc độ bên ngoài nước Mỹ, những gì Warsh phác thảo không phải là một phiên bản cải tiến của Fed mà ta đã biết từ thập niên qua. Đây là một thể chế với triết lý vận hành và bộ công cụ khác.
Thứ nhất, sự không chắc chắn trong chính sách sẽ tăng lên. Khi forward guidance biến mất và FOMC trở nên “ồn ào hơn” với bất đồng thực sự, thị trường sẽ phải định giá rủi ro xung quanh mỗi cuộc họp nhiều hơn. Điều này trực tiếp làm tăng biến động trong thị trường lãi suất và ngoại hối quanh các ngày họp FOMC.
Thứ hai, cấu trúc thanh khoản thay đổi. Lãi suất ngắn hạn có thể giảm, trong khi lợi suất dài hạn leo thang do Fed không còn mua trái phiếu qua bảng cân đối. Đây là bẫy tiềm ẩn cho những chiến lược đầu tư dựa trên giả định rằng đường cong lợi suất sẽ tiếp tục dẹt (flat yield curve) như giai đoạn QE.
Thứ ba, câu chuyện đồng đô la trở nên phức tạp hơn. Sự phối hợp giữa Warsh và Bessent mang hàm ý quản lý suy yếu có kiểm soát của DXY, nhưng đây là một cân bằng cực kỳ mỏng manh giữa giảm định giá thương mại và bảo vệ địa vị dự trữ.
Đối với nhà đầu tư và trader theo dõi thị trường forex, đây là giai đoạn khi nghiên cứu kỹ lưỡng về chính sách tiền tệ Mỹ có giá trị hơn bao giờ hết. Mỗi lần cập nhật dữ liệu kinh tế, mỗi bài phát biểu của Warsh sau khi được xác nhận, và mỗi biên bản họp FOMC sẽ mang trọng lượng thông tin lớn hơn so với kỷ nguyên Powell.
Nguồn tham khảo
- https://www.pbs.org/newshour/politics/watch-live-kevin-warsh-testifies-in-senate-banking-confirmation-hearing-for-fed-chair
- https://www.cfr.org/articles/what-kevin-warshs-confirmation-hearing-revealed-about-the-future-of-the-fed
- https://www.babypips.com/news/headline-same-fed-new-rules-why-the-warsh-era-has-traders-on-edge-2026-04-22
- https://www.tradingkey.com/analysis/economic/central-banks/261567407-kevin-warsh-fed-bessent-qt-rate-cut-treasury-tradingkey
- https://www.citadelsecurities.com/news-and-insights/a-framework-for-chair-warsh/
- https://en.sedaily.com/finance/2026/04/22/warsh-vows-to-overhaul-fed-inflation-measures-rate-guidance
- https://www.fxleaders.com/news/2026/04/22/five-signals-from-kevin-warsh-and-what-they-could-mean-for-rates/
- https://www.cnbc.com/2026/04/22/kevin-warsh-inflation-trend-pce-trump.html
- https://futurumgroup.com/insights/ai-capex-2026-the-690b-infrastructure-sprint/
- https://www.financial-world.org/news/news/financial/30304/kevin-warsh-argues-aidriven-productivity-should-open-the-door-to-rate-cuts/
- https://markets.financialcontent.com/stocks/article/marketminute-2026-2-11-the-warsh-shock-treasury-yields-breach-45-as-aggressive-qt-reshapes-the-financial-landscape
- https://www.ledgerinsights.com/warsh-says-no-to-cbdc-what-about-the-wholesale-digital-dollar-he-proposed/
- https://www.piie.com/blogs/realtime-economics/2026/china-gives-state-backed-digital-cash-us-and-europe-should-take-note
- https://www.aljazeera.com/economy/2026/4/21/trumps-us-fed-nominee-warsh-vows-independence-says-hes-no-sock-puppet